Thứ Bảy, 4 tháng 2, 2017

Bỏ quên một mùa hoa


Năm nào lên thăm anh
Đỗ Mai hồng trong nắng
Mùa bây giờ xa vắng

Lạc mất rồi ngày xanh

2017

Thứ Tư, 3 tháng 2, 2016

Sao lại gọi nhau là người yêu cũ

Sao lại gọi nhau là người yêu cũ
Khi cả hai chẳng hết thương bao giờ?
Sao lại gọi kỷ niệm là quá khứ
Vì ai mà ta cứ phải bơ vơ...

Đôi khi chỉ vì một vài lời nói dối
Một chút vô tâm, một chút giận hờn
Vì mệt mỏi nên tình yêu mệt mỏi
Tưởng chỉ cần dừng lại chút rồi thôi

Mà năm tháng vô tình trôi nhanh quá
Chẳng cần ai riêng chính bản thân mình
Và vì vậy vô tình quen đơn độc
Nên bên người ta chẳng có yêu tin


Không biết nữa, sau này không biết nữa
Sẽ có ai cùng ta khóc cùng cười
Không biết nữa, sau này không biết nữa
Hay cả đời chỉ cô độc mà thôi!

Thúy Nhân

Thứ Ba, 12 tháng 1, 2016

VÔ SỐ LẦN

VÔ SỐ LẦN
Vô số lần em thử cạn lòng quên
Một lần nhớ một lần thương người khác
Mà anh ơi em thử hoài không được
Cố quên lại nhớ, cố thử lại nhòa

Vô số lần em bỏ đi thật xa
Trốn tránh những điều mà bấy lâu thừa nhận
Mà sâu đậm rồi không dễ phai như phấn
Như lá muốn về nguồn mặc nước cuốn trôi đi
Vô số lần em thấy cảnh chia ly
Mà không có cảm xúc gì anh ạ!
Có lẽ đã quen những yêu thương thành lạ
Đau đến sạn cả lòng.
Vô số lần tưởng như chạm hư không
Cô đơn đến tê tái từng thớ thịt
Những trạng thái buồn, mỗi lời ca em trích
Như cứa vào tận đâu.
Vô số lần, em nghẹn giữa đêm thâu...
Thúy Nhân

Thứ Tư, 9 tháng 12, 2015

Ngủ thôi em

Ngủ thôi em
Đời dài lắm tim cũng cần yên nghỉ
Chả hơi đâu tự xát muối vào mình
Yêu thương cũ rồi cũng thành xa ngái
Lịm tắt dần khi đêm chẳng là đêm...
Ngủ đi em
Đời rồi bình yên
Như ngọn cỏ ướt mềm không thể cháy
Như bài hát em nghe từ mười bảy
Như tiếng cười giòn
trong năm tháng ấu thơ
Ngủ đi em
Đời vẫn vẹn giấc mơ
Đừng thức nữa cho môi thành cỏ úa
Đừng hát khi mắt không còn màu lửa
Đừng khóc với người chẳng đáng
đã xa xôi
Ngủ đi em
Mùa Thu ấy qua rồi...
TTV

Cần Người Đến…


(Nguyễn Trường Phong)
Cần một người cùng đi hết tháng năm
Gọi nhau dậy vào những bình minh muộn
Chỉ nhìn trong mắt là biết điều ta muốn
Thỉnh thoảng nắm tay cho khỏi lạnh lòng
Chỉ cần có người ta sẽ như một đứa trẻ lông bông
Chẳng bao giờ sầu muộn vào những đêm không ngủ
Nằm kể cho nhau nghe về cuộc đời xưa cũ
Biết đâu lại thấy một lâu đài!
Biết đâu lại thấy chúng mình bước cạnh nhau đi hết con đường dài
Có những cái rúc đầu như lũ chim trên cành ngủ
Chẳng cần quan tâm hạnh phúc kia bao nhiêu mới đủ
Cứ yêu một cách hồn nhiên.
Cần có một một người đến cuộc đời và dạy ta làm cách nào để bình yên
Trong chiều gió thốc thấy mình lại biết khát ngôi nhà nhỏ
Trên chiếc bàn ly cà phê cùng dấu yêu vẫn ngồi ở đó
Đợi ta về để ăn bữa cơm yên!

Về cùng anh, anh sẽ cho em mơ một giấc mơ hiền lành

Về cùng anh, anh sẽ cho em mơ một giấc mơ hiền lành
Chỉ đôi tim ta
Hai già và một trẻ
Anh sẽ cho em mơ về những điều xưa nay không mới mẻ
Cũng sẽ có đợi chờ và nước mắt
Nhưng sẽ chảy ngược vào lòng để đón hạnh phúc kề bên!
Anh sẽ đặt cho con chúng mình một cái tên
Là cảm giác của người phụ nữ ngày ngày anh có được
Là vui vẻ hay đớn đau
Là nụ cười hay nước mắt
Là khoảnh khắc em mỉm cười mạnh mẽ
Đón sinh mệnh chào đời!
Anh sẽ đặt tên ngôi nhà là ấm cúng, em ơi!
Cửa sổ của căn phòng sẽ hướng về Đông và giàn Hợp Hương vì em sẽ nở
Anh muốn để trong phòng một chiếc gương nửa vỡ
Và một chiếc lược gãy răng, bụi bám đầy
Anh sẽ học những ông vua cách kẻ chân mày
Gương vỡ không thể soi, lược dày không thể chải
Sắc đẹp là một trong những điều chẳng thể tồn tại mãi
Nhưng nếu em cần mỗi ngày anh sẽ kẻ cho em.
Những câu chuyện tình yêu bây giờ em hay xem
Là những chàng trai với hình hài bạch mã
Anh không giỏi mép mồm, không ba hoa, dối trá
Chỉ biết yêu và xem một người là tất cả
Thế thôi!
Em của anh đã đau đớn đủ rồi
Nằm yên nghe cuộc đời đã lâu không cựa dậy
Một bàn tay đang cần em nắm lấy
Một mùa đông chưa bao giờ lạnh vậy
Để ta ấm lòng khi siết nhẹ tay nhau!
Người con gái tôi yêu..
Về bên anh, anh dành dỗ nghẹn ngào!

ThúyNhân

Thứ Sáu, 23 tháng 10, 2015

THƯƠNG RẤT THƯƠNG


Đời chúng mình lầm lỡ hết rồi anh
Của để dành là những vết đau chồng chéo
Phế tích hôm qua đem chôn vào đáy mồ lạnh lẽo

Thôi đọa đày,dày xéo buốt tâm can


Hãy tựa vào vai, em lau ngấn lệ tràn
Lấy tóc se kim em vá muôn vàn vết xước
Chẳng thể nguyên lành như ngày xưa ấy được
Nhưng xoa dịu phần nào, mờ nhạt những luốc lem

Có thể người cũ đã từng yêu anh nhiều, yêu gấp vạn lần em
Xem anh là lẽ sống, là nhịp tim, hơi thở
Những thứ ''đã từng'' rồi cũng thành dang dở
Em thương anh đủ vừa...
Nhưng hứa rằng: sẽ không ném khổ cho anh!

Phía ấy là ngôi nhà có ô cửa màu xanh
Em xin nguyện làm người đàn bà mang an lành, chân thật
Bữa cơm trên bàn khói đưa hương ngào ngạt
Hạnh phúc mỉm cười siết chặt ngón tay đan

Em sẽ tập yêu thêm màu tím dịu dàng
Tím đoan trang, tím hiền ngoan, chung thủy
Thôi những gam màu đen-nâu đầy vô vị
Nguyện chỉ một đời theo những lối anh đi

Chúng mình nghèo nàn sau những cuộc chia ly
Gia tài gộp chung là bình yên trơ lỳ ngủ muộn
Mắt anh buồn-tim em héo hon,gầy guộc
Nên ngang bướng thêm một lần
Mình nương tựa vào nhau!

__Ngọc Nhu__