Thứ Tư, 9 tháng 12, 2015

Ngủ thôi em

Ngủ thôi em
Đời dài lắm tim cũng cần yên nghỉ
Chả hơi đâu tự xát muối vào mình
Yêu thương cũ rồi cũng thành xa ngái
Lịm tắt dần khi đêm chẳng là đêm...
Ngủ đi em
Đời rồi bình yên
Như ngọn cỏ ướt mềm không thể cháy
Như bài hát em nghe từ mười bảy
Như tiếng cười giòn
trong năm tháng ấu thơ
Ngủ đi em
Đời vẫn vẹn giấc mơ
Đừng thức nữa cho môi thành cỏ úa
Đừng hát khi mắt không còn màu lửa
Đừng khóc với người chẳng đáng
đã xa xôi
Ngủ đi em
Mùa Thu ấy qua rồi...
TTV

Cần Người Đến…


(Nguyễn Trường Phong)
Cần một người cùng đi hết tháng năm
Gọi nhau dậy vào những bình minh muộn
Chỉ nhìn trong mắt là biết điều ta muốn
Thỉnh thoảng nắm tay cho khỏi lạnh lòng
Chỉ cần có người ta sẽ như một đứa trẻ lông bông
Chẳng bao giờ sầu muộn vào những đêm không ngủ
Nằm kể cho nhau nghe về cuộc đời xưa cũ
Biết đâu lại thấy một lâu đài!
Biết đâu lại thấy chúng mình bước cạnh nhau đi hết con đường dài
Có những cái rúc đầu như lũ chim trên cành ngủ
Chẳng cần quan tâm hạnh phúc kia bao nhiêu mới đủ
Cứ yêu một cách hồn nhiên.
Cần có một một người đến cuộc đời và dạy ta làm cách nào để bình yên
Trong chiều gió thốc thấy mình lại biết khát ngôi nhà nhỏ
Trên chiếc bàn ly cà phê cùng dấu yêu vẫn ngồi ở đó
Đợi ta về để ăn bữa cơm yên!

Về cùng anh, anh sẽ cho em mơ một giấc mơ hiền lành

Về cùng anh, anh sẽ cho em mơ một giấc mơ hiền lành
Chỉ đôi tim ta
Hai già và một trẻ
Anh sẽ cho em mơ về những điều xưa nay không mới mẻ
Cũng sẽ có đợi chờ và nước mắt
Nhưng sẽ chảy ngược vào lòng để đón hạnh phúc kề bên!
Anh sẽ đặt cho con chúng mình một cái tên
Là cảm giác của người phụ nữ ngày ngày anh có được
Là vui vẻ hay đớn đau
Là nụ cười hay nước mắt
Là khoảnh khắc em mỉm cười mạnh mẽ
Đón sinh mệnh chào đời!
Anh sẽ đặt tên ngôi nhà là ấm cúng, em ơi!
Cửa sổ của căn phòng sẽ hướng về Đông và giàn Hợp Hương vì em sẽ nở
Anh muốn để trong phòng một chiếc gương nửa vỡ
Và một chiếc lược gãy răng, bụi bám đầy
Anh sẽ học những ông vua cách kẻ chân mày
Gương vỡ không thể soi, lược dày không thể chải
Sắc đẹp là một trong những điều chẳng thể tồn tại mãi
Nhưng nếu em cần mỗi ngày anh sẽ kẻ cho em.
Những câu chuyện tình yêu bây giờ em hay xem
Là những chàng trai với hình hài bạch mã
Anh không giỏi mép mồm, không ba hoa, dối trá
Chỉ biết yêu và xem một người là tất cả
Thế thôi!
Em của anh đã đau đớn đủ rồi
Nằm yên nghe cuộc đời đã lâu không cựa dậy
Một bàn tay đang cần em nắm lấy
Một mùa đông chưa bao giờ lạnh vậy
Để ta ấm lòng khi siết nhẹ tay nhau!
Người con gái tôi yêu..
Về bên anh, anh dành dỗ nghẹn ngào!

ThúyNhân