Thứ Sáu, 23 tháng 10, 2015

THƯƠNG RẤT THƯƠNG


Đời chúng mình lầm lỡ hết rồi anh
Của để dành là những vết đau chồng chéo
Phế tích hôm qua đem chôn vào đáy mồ lạnh lẽo

Thôi đọa đày,dày xéo buốt tâm can


Hãy tựa vào vai, em lau ngấn lệ tràn
Lấy tóc se kim em vá muôn vàn vết xước
Chẳng thể nguyên lành như ngày xưa ấy được
Nhưng xoa dịu phần nào, mờ nhạt những luốc lem

Có thể người cũ đã từng yêu anh nhiều, yêu gấp vạn lần em
Xem anh là lẽ sống, là nhịp tim, hơi thở
Những thứ ''đã từng'' rồi cũng thành dang dở
Em thương anh đủ vừa...
Nhưng hứa rằng: sẽ không ném khổ cho anh!

Phía ấy là ngôi nhà có ô cửa màu xanh
Em xin nguyện làm người đàn bà mang an lành, chân thật
Bữa cơm trên bàn khói đưa hương ngào ngạt
Hạnh phúc mỉm cười siết chặt ngón tay đan

Em sẽ tập yêu thêm màu tím dịu dàng
Tím đoan trang, tím hiền ngoan, chung thủy
Thôi những gam màu đen-nâu đầy vô vị
Nguyện chỉ một đời theo những lối anh đi

Chúng mình nghèo nàn sau những cuộc chia ly
Gia tài gộp chung là bình yên trơ lỳ ngủ muộn
Mắt anh buồn-tim em héo hon,gầy guộc
Nên ngang bướng thêm một lần
Mình nương tựa vào nhau!

__Ngọc Nhu__

Thứ Năm, 13 tháng 8, 2015

EM SẼ TIN ANH!



Anh nói rằng, anh muốn quay trở lại
Cho kịp buổi chiều trước khi bão nổi lên
Bàn tay em nhỏ, dịu dàng sau cánh cửa
Chỉ có vị tha mới hạnh phúc, lâu bền...
Những lúc nào đó mình vùng vằng giận dỗi
Chỉ thấy phần con trong tia mắt lạnh lùng
Có hạnh phúc nào không đôi lần đổ vỡ
Có niềm vui nào không nước mắt...
Phải không?
Anh muốn trở lại sau những ngày bão giông
Một lần vụng dại là một lần nuối tiếc
Anh nói sẽ thương khi trời còn xanh biếc
Khi hai chúng ta tay còn ấm nỗi lòng.
Em sẽ tin anh,
Một lần nữa được không?
Một lần cuối cùng, một lần cho mãi mãi
Chiều nay gió nổi cuốn đi bao vụng dại
Này yêu dấu à,
Đóng cửa lại được không?
Thoa Pyo

Thứ Tư, 12 tháng 8, 2015

Ai sẽ là người buộc lại những niềm đau.

Em chỉ cần người buộc tóc cho em,
Buộc hết những nhớ nhung, phiền muộn thật dịu dàng, gọn ghẽ,
Để những lọn tóc mai không rơi loà xoà che mắt buồn của người đàn bà trẻ,
Buộc lại, buộc lại những hoài mong...


Anh có muốn làm người buộc tóc cho em không?
Để những riêng chung không một mình nghĩ nữa,
Để em được một lần nghe anh hứa,
Để em được khóc trọn vẹn một lần cho những dở dang

Buộc tóc cho em, khi mưa trắng, nắng tràn,
Khi nỗi buồn em rơi trên mi cong rắm rối
Em mong có người nhìn thẳng vào đôi mắt em và nói,
"Khóc đi mà, anh đây.."

Ai sẽ buộc tóc cho em, xoá hết những đoạ đày?
Hát cho em nghe bản tình ca Bức thư tình thứ nhất,
Người lắng nghe em giữa vô vàn tất bật, 
Cho em cấu, em cào, em nũng nịu vài câu...

Ai buộc tóc cho em, buộc lại mối tình đầu?
Hướng đôi mắt em nhìn chân ai đang bước,
Ai sẽ là người dắt ai đi trước?
Để em thôi ngoái nhìn quá khứ lạnh lùng..
Thứ duy nhất em có được,
Ở đằng sau?

Ai sẽ là người buộc lại những niềm đau.
-Thuý Nhân-